Vỡ mộng Đà Lạt – Đà Lạt thực sự tệ đến vậy ư?

Một bài Review Đà Lạt đang nhận khá nhiều gạch đá từ cộng đồng của bạn Nguyễn Trang Nhung. Mọi người cùng DalatcogiHot tham khảo.
Vỡ mộng đà lạt

Bài viết

Vỡ mộng Đà Lạt

1. Taxi dù:

Nếu như bạn bắt taxi từ sân bay để đi vào thành phố, điều duy nhất mình muốn nhắn nhủ với các bạn là đừng bao giờ đi VINA GOLD TAXI (màu vàng). Ai thuộc đường ở Đà Lạt đều hiểu rằng đường ở Đà Lạt khá gần và dễ đi, nhưng mình đã bị ăn trọn một cú lừa đau điếng khi đáng lẽ ra cuốc xe chỉ mất khoảng 150-160k (theo lời anh nhân viên homestay) thì bọn mình đã phải trả giá gần 400k cho một bài học rằng: hãy luôn gọi Dalat Taxi hoặc Mai Linh khi đến Đà Lạt!
Mình khuyên các bạn khi đi taxi từ sân bay Liên Khương vào thành phố hoặc ngược lại, các bạn nên thoả thuận ngoài, tắt đồng hồ tính tiền trọn gói sẽ rẻ hơn đi theo đồng hồ rất nhiều.

2. Giao thông:

Khi mình đổ xăng, mặc dù có ba cây xăng, hai nhân viên nhưng một người ngồi bên trong xem TV, chỉ có một người làm việc dù rất đông khách, người dân không chuẩn bị trước khi đổ mà đến lượt mình rồi mới bắt đầu đủng đỉnh gỡ từng đồ đạc xuống xe một, thậm chí đến lượt rồi còn nghe điện thoại mới nói “Cho chị đổ xăng” mặc cho một hàng dài người xếp hàng đằng sau và luật lệ cấm điện thoại ở các cây xăng.
Nếu như các bạn mù đường và không có kỹ năng xem Google maps thì mình nghĩ nên book Grab thay vì thuê xe, Grabbike thậm chí còn đưa đến đúng cây thông cô đơn và đợi khách chụp ảnh để đưa về. Vả lại, nếu như bị công an ở Đà Lạt bắt thì có lẽ hơi mệt đấy.

3. Là Nhà:

Đầu tiên mình không hiểu sao bạn bè thường chê homestay này nhưng sau 3 ngày ở đây mình mới trải nghiệm đủ những bất cập của nó.
Bạn mình book ba lều từ 1 tháng trước nhưng đến nơi người ta bảo trời mưa nên không ở được (?!).
Lúc mình gọi điện hỏi book phòng Mimosa, họ báo hai phòng dùng chung 1 WC, nhưng đến khi đến nơi mới biết là ba phòng dùng chung WC chưa kể trong đó có 1 phòng giường đôi gồm 5 người ở, mỗi sáng chờ các bạn ý đến 9-10h mới được đánh răng, khách khác tắm xong hết luôn nước để vệ sinh và đương nhiên lúc nào cũng trong tình trạng hết sạch nước nóng dù là sáng hay tối, ngày nào may mắn thì được tắm khoảng 5’ có nước nóng, lúc nào đi vào WC cũng như một trận chiến.
Chưa kể, homestay không trang bị đủ sữa tắm, dầu gội, thỉnh thoảng cuộn giấy vệ sinh lại bị ướt bằng một thế lực đặc biệt nào đó.
Nhân viên homestay đi ngủ sớm và khoá luôn cổng, lúc mình về khoảng 11h bấm chuông thì kêu nguyên 1 bản nhạc giao hưởng, làm mình rất ái ngại, từ ngày sau cũng chẳng dám về muộn nữa.
Chưa hết, họ còn cho mình thuê chiếc xe hỏng xin nhan, đến lúc muốn đổi thì thôi hết xe rồi.
Cuối cùng, phòng mình ở thậm chí còn không có khăn, dép, nước và một số vật dụng cần thiết khác mà các homestay nên chuẩn bị.

Rất nhiều bình luận

4. Chợ đêm:

Lúc xem concert Gấu xong, mình đi qua chợ đêm ăn đồ nướng, họ tính tiền 100k/vài miếng bạch tuộc, chưa kể các đồ ăn khác. Nếu như các bạn có đi ăn thì hãy tránh xa khu này ra nhé, vừa đắt ăn vừa chán, nghe nói có vụ nhân viên đánh khách vì khách góp ý rằng đồ ăn chưa chín.

5. Nhân viên:

Thường thì những quán ăn nổi tiếng ở đây làm theo mô hình gia đình, dù đông đến mấy cũng chỉ có vài nhân viên chạy không xuể, đợi rất lâu mà gọi nhân viên cũng không trả lời dù một câu.

6. Các tiệm ăn uống: 

– Tiệm Cà phê Cô Bông: Mình gọi 1 cookie thêm trân châu, rõ là vẫn tính 8k nhưng tuyệt nhiên không thấy đâu, nhưng thôi, đông nên mình cũng lười phàn nàn.
– Still coffee: Sau khi có Tiệm bánh Totto-chan, nơi này trở nên cực kỳ đông đúc vì quá nhiều khách du lịch đến chụp hình.
– Tiệm bánh Cối xay gió: Đây là tiệm bánh chán và đắt nhất Đà Lạt, hoàn toàn không hề xứng đáng với giá tiền khi bánh mì giá rẻ nhất khoảng 30k và chỉ có DUY NHẤT 1 miếng thịt, chủ yếu toàn khách tham quan đến check in.
– Kem bơ Thanh Thảo: Tiệm kem bơ chảnh nhất Việt Nam có lẽ là đây, chỉ vì ăn cốc kem bơ mà tắc cả nửa km trên đường Nguyễn Văn Trỗi, mà nhất định là phải có tiền lẻ cô mới bán nhé, trả tờ 500 là khỏi bán luôn, có người review không ngon bằng Nha Trang mà đông hết hồn.
– Bánh canh chả cá Phan Rang Dung: Nhân viên phục vụ thái độ 1/10 điểm, đồ ăn 6/10, không có gì đặc sắc, nhân viên hơi xấc xược. Cho tiền cũng không quay lại. Bye.

7. Cây thông cô đơn/ Đồi cỏ hồng/ Đồi cỏ chanh:

– Cây thông cô đơn từ lâu đã không còn đơn độc nữa, du khách khắp nơi đổ về tấp nập đến nỗi muốn chụp với cây thông phải rình khoảng 30’ mới có người nhường cho để chụp vài kiểu. Vé ca nô/xuồng khá đắt, 100k/ người.
– Cỏ hồng mọc khá thấp đến đầu gối, phải đi từ sớm để nhìn thấy màu hồng bởi khi mặt trời lên sẽ không còn ảo diệu nữa.
– Đồi cỏ chanh đã bị nhà nước san phẳng, không còn mở cho mọi người chụp ảnh.

8. Vườn dâu:

Thời điểm này, dâu đã được hái để chuyển lên thành phố để bán, các vườn chỉ còn lại lèo tèo vài ba quả dâu hầu như đều bị sâu ăn hết.

Have fun!

 Bạn nghĩ sao về bài viết này!

Đánh giá bài viết này

1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (1 votes, average: 4,00 out of 5)
Loading...