Mưa Đà Lạt, mưa của những nỗi buồn mang mác

Đà Lạt có lẽ là xứ sở của ngàn hoa và cả của…mưa. Mưa Đà Lạt luôn khác biệt với mưa nơi khác. Nó là một bản nhạc lúc ồn ào, lúc dịu êm, lúc dữ dội, lúc khắc khoải… Đi chơi dưới mưa hay ngồi ngắm mưa trong một quán cà phê ven đường cũng là một trải nghiệm đáng nhớ cho bất kỳ du khách nào đến nơi đây.

Mưa Đà Lạt, mưa của những nỗi buồn mang mác

Vào mùa xuân, Đà Lạt có những cơn mưa thoáng qua rất nhẹ, đủ làm ướt con đường và đẫm những đồi thông, đủ làm một cơn mưa hồng chơi vơi dưới những gốc hoa đào nở muộn…Thú vị nhất là ngồi ở nhà Thủy tạ, ngắm cơn mưa nhẹ rơi trên Hồ Xuân Hương. Màn mưa giăng giăng, như hư như thực. Mặt hồ xanh xôn xao, những hàng thông thì thầm với gió lời tỏ tình nghìn đời sâu thẩm. Xa xa, trong khói sương mù mịt, chiếc xe ngựa lóc cóc một khúc nhạc âm thầm, đánh thức sự cô đơn ngọt ngào trong lòng du khách…Sau cơn mưa chiều, xung quanh hồ dường như xuất hiện rất nhiều những gánh hàng rong, mực nướng, bắp nướng, khoai và trứng gà nướng…Mùi thơm quyến rũ đến khó ai có thể từ chối những món quà vặt thi vị mà gợi nhớ này.

Mưa Đà Lạt, mưa của những nỗi buồn mang mác

Vào khoảng tháng 4 và tháng 5 âm lịch, Đà Lạt mưa mới thật là mưa. Có những cơn mưa kéo dài hai, ba ngày. Trời xám xịt, u ám và nặng trĩu. Không khí buốt giá và ẩm ướt. Đôi khi còn có mưa đá rơi ồn ào và bất chợt. Những ngày như thế, có việc cần thiết người Đà Lạt mới ra ngoài, còn thì mọi người ở trong nhà ngắm mưa trước lò sưởi, hay trước ly cà phê rất đậm và rất thơm. Đâu đó tiếng hát Khánh Ly khàn đục, khắc khoải:

“Trời còn làm mưa. Sao em không lại?

Nhớ mãi trong cơn đau vùi.

Làm sao có nhau, tìm thêm nỗi đau

Bước chân em xin về mau…”

Mưa Đà Lạt, mưa của những nỗi buồn mang mác

Cuối tháng 12, mưa Đà Lạt luôn làm cho du khách ngẩn ngơ, bồi hồi. Những cơn mưa rất nhẹ, lây rây, lất phất như sương, như bụi. Đủ ướt mái tóc người thiếu nữ phố núi. Đủ ướt những cảm xúc ngọt ngào sâu thẩm đang dâng lên chất ngất. Vào buổi sáng, trên đồi cỏ xanh bất tận, những hạt mưa như những hạt kim cương long lanh dưới ánh mặt trời vừa rạng. Những hàng thông bất chợt thơm, bất chợt rực lên dưới nắng một sức sống dâng tràn. Nếu đó là cơn mưa chiều, khung cảnh thiên nhiên càng trở nên càng thi vị hơn nữa. Dưới màn mưa mỏng manh, những tiếng chuông chùa rơi từng tiếng, từng tiếng, thả chầm chậm vào hư không. Một chiếc cầu vồng bảy sắc lộng lẫy bắt ngang qua mặt hồ tĩnh lặng. Ngôi nhà màu tím trên hồ chợt sáng đèn, lấp lánh một thứ ánh sáng lãng mạn và hư ảo trong chiều muộn.

Mưa Đà Lạt, mưa của những nỗi buồn mang mác

Mưa là một phần cuộc sống vùng cao nguyên Trung phần này. Mưa Đà Lạt luôn làm cho du khách bất chợt cảm thấy lòng xốn xang, ngơ ngẫn. Và trong mưa lạnh, những bước chân bỗng thèm sóng đôi, bàn tay bỗng thèm nắm một bàn tay, một bờ vai thèm tựa một bờ vai, như lời bài hát nào của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn:

“ Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng ,

Buổi chiều ngồi ngóng những chuyến mưa qua. …

Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng,

Ngày sau sỏi đá, cũng cần có nhau

Viết trong lúc Trời đang chuyển mùa, muốn mưa mà chưa mưa được, nóng quá đi
Phạm Anh Dũng

Đánh giá bài viết này

1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (1 votes, average: 5,00 out of 5)
Loading...
Mưa Đà Lạt, mưa của những nỗi buồn mang mác